RSS

Giai nhân (Chương 1)

04 Dec

Chính văn

Chương 1 


“Vũ Hàn”

Văn Nhã Kì bước chân nhẹ nhàng sung sướng đi vào văn phòng, đến chỗ Sở Hàn Vũ đang ngồi.

“Nhã Kì, sao tâm trạng cậu sáng nay tốt vậy?”

Sở Vũ Hàn và Văn Nhã Kì đều là giáo viên một trường tiểu học, tình cảm rất tốt.

Nhã Kì từng nói trêu Vũ Hàn: “Cậu có bằng tốt nghiệp đại học nhưng lại vào trường tiểu học “hầu hạ” một đám trẻ con, không phải bất công lắm sao?”

Vũ Hàn chỉ khẽ cười, ôn nhu nói: “Tớ thích ở gần trẻ con, bọn chúng còn chưa biết mình lớn lên trong thế giới ngươi lừa ta gạt, đấu đá lẫn nhau, nhìn chúng thỏa mãn tươi cười, lòng tớ cũng thấy vui vẻ.

Nhã Kì chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu. “Tiểu cô nương không thực tế”.

Tuy rằng suy nghĩ của có lúc khác nhau, nhưng cũng không  làm ảnh hưởng đến tình cảm hữu hảo giữa hai nàng.

“Có thể gặp được thần tượng trong lòng lòng mình từ lâu, tâm trạng đương nhiên là rất tốt!” Nhã Kì không khác gì chú chim sẻ nhỏ bé vui mừng hót véo von.

“Thần tượng? Ai nhỉ?” Vũ Hàn cướp lấy túi mứt hoa quả trong tay nàng, bộ dạng hơi có chút thiếu hứng thú.

Nhã Kì không đòi lại đồ ăn vặt như mọi khi, say mê thả mình vào trong mộng. “Chính là gương mặt lạnh lùng oai phong một cõi ở giới thương trường, đồng thời là nam nhân độc thân trong lòng của nhiều thiên kim tiểu thư Đài Bắc, bạch mã hoàng tử anh tuấn mà phóng túng Lăng Mạnh Tiều a!

“Ân, sau đó thì sao?” Vũ Hàn lại bỏ một viên mứt nữa vào miệng, Nhã Kì vẫn là khác thường, không có kêu trời kêu đất xin nàng dừng lại.

“Sau đó? Này, cậu không biết đấy thôi, anh rể tớ trên thương trường cũng có chút danh tiếng, một bữa tiệc của thương nhân mời hắn tham dự, mà chị tớ có việc bận, cho nên tớ liền vào vai bạn gái hắn tham dự, Lăng Mạnh Tiều trùng hợp cũng tham dự. Trời ạ!” Nàng reo lên một câu tán thưởng. “Cậu nhất định không thể tưởng tượng ra thế giới lại có một nam nhân như vậy, quả thực là một trang đại mỹ nam.”

“Đợi chút, làm ơn khống chế độ dâng trào cảm xúc của cậu một chút được không? Mà… lau nước miếng đi!” Vũ hàn vẫn là thờ ơ, thái độ không nóng không lạnh.

“Đáng ghét, tớ nói thật mà” Nhã Kì liếc Vũ Hàn một cái, rồi lại tiếp tục chìm đắm trong tình cảm lãnh mạn. “Anh ấy không chỉ có ngoại hình tuấn tú lịch sự, khí chất hiên ngang, mà còn phong độ nổi tiếng toàn thương trường, không biết đã trộm đi bao nhiêu trái tim ngây thơ rồi.”

“Thế thì sao? Hắn ngoại hình xuất chúng thì liên quan gì đến tớ đâu?” Nàng chẳng thấy Lăng Mạnh Tiều có điểm nào hấp dẫn người ta, cùng lắm cũng chỉ có ngoại hình đẹp mắt một chút. Thậm chí nàng còn hy vọng hắn biến mất khỏi thế gian này, để nàng đỡ phải nghĩ đến hắn.

Lăng Mạnh Tiều là anh trai duy nhất của chị dâu nàng – Lăng Niệm Trúc. Nếu tiểu thư Nhã Kì biết tin này, không hiểu có hưng phấn quá mà té xỉu không? Vì tránh thảm kịch này, Hàn Vũ nghĩ, giấu nàng có vẻ tốt hơn.

“Ây da, chỉ là tưởng tượng một chút thôi mà! Sao cậu không thử tượng tượng đến một cơ duyên nào đó, hai người có thể kết bạn với đối phương, rồi tiện đà hiểu nhau, mến nhau, cuối cùng ký kết hôn ước, cũng hứa yêu nhau đời đời kiếp kiếp ?”

Vũ hàn rốt cục cũng có chút biểu tình – biểu tình bị đánh bại.

Trời ạ!

Nha!

Ai tới cứu nàng thoát khỏi cô nàng đầu óc hoạt động không bình thường này được không?

“Nhã Kì” Vũ Hàn thở dài thật mạnh. “Cậu thật đúng là bất trị!”

Nhã Kì mơ mơ màng màng nhìn Vũ Hàn. “Sao vậy? Tớ nói gì không thích hợp à? Nếu không tại sao cậu lại dùng loại ánh mắt nhìn đại quái vật thế kỷ để nhìn tớ thế?”

“Cậu còn không biết?” Biểu tình của Vũ Hàn lại có thêm chút bi thảm. “Sở Vũ Hàn hiện tại chính thức tuyên bố thua trong tay Văn Nhã Kì, hoàn toàn… Không, là hoàn toàn bị cậu đánh bại.”

“Cậu không nói thì tớ sao biết được. Tớ thắng cậu cái gì?”

Vũ Hàn đau đầu. “Làm ơn, Văn đại tiểu thư, cậu mới gặp Lăng Mạnh Tiều một lần mà thôi, mà cậu lại nói như sắp gả cho hắn đến nơi rồi.

Vốn dĩ Vũ Hàn muốn Nhã Kì nhận ra sự vớ vẩn của mình mà cười to ra tiếng. Nhưng mà nàng chẳng những không cười to, mà sau đó còn nói những câu làm cho Vũ Hàn tưởng thính lực của mình có vấn đề.

“Nếu anh ấy cầu hôn tớ, tớ nhất định không do dự mà đồng ý”

“Cái gì? Xong rồi, xong rồi!” Vũ Hàn nhảy dựng lên, trong lòng khẩn trương lo lắng, đi qua đi lại. “Cậu bị kích thích chắc chắn không nhỏ, nên làm thế nào cho phải đây?”

“Kích thích!” Nhã kì tức giận mắng. “Bản cô nương hoàn toàn bình thường”

“Thế vừa rồi là gì…”

“Đó là bởi vì cậu chưa từng gặp anh ấy, nếu không cậu cũng sẽ phản ứng giống tớ.”

“Phản ứng cái gì? Sét đánh làm cháy cả mặt đất, hay là củi đốt gặp phải lửa?” Có khoa trương như vậy sao? Nàng cùng hắn thường xuyên gặp mặt, sao nàng không cảm giác được gì?

“Đều không phải, là nước sữa hòa nhau”

“Nước cái đầu cậu!” Vũ Hàn cười một tiếng. “Nói thật, nếu hỏi tớ ưng điểm nào nhất ở Lăng Mạnh Tiều, thì có lẽ là khi hắn ở thương trường, tỏ ra là người giỏi giang, can đảm, tự tin , suy nghĩ sắc bén cùng tác phong làm việc. Không thể phủ nhận hắn giống như một trận gió xoáy quét qua toàn bộ thương giới, là nhân vật vô cùng quan trọng.”

“Thế cho nên, thanh niên hiếm có như vậy nếu để ý đến mình, thì làm sao có thể cự tuyệt?” Nhã Kì gật đầu phụ họa.

“Nhưng cậu lại quá coi nhẹ tính phong lưu của hắn, người như thế làm sao có thể chỉ thủy chung yêu một người?” Càng nói càng có thể nhận ra, Sở Vũ Hàn nàng ghét nhất cái loại nam nhân không chung tình này!

Nhã Kì phản bác: “Tuy rằng báo chí nói Lăng Mạnh Tiều cũng minh tinh Mỗ Vị  hay người đẹp Danh Viện có tình cảm, nhưng nếu có thể cùng người đa tình như vậy làm nên một bản tình ca lãng mạn thì cũng là chuyện vô cùng tốt đẹp, cậu thấy có đúng không?”

“Vậy thì, cậu tiếp tục ở đó mà mơ mộng hão huyền, bản tiểu thư không rảnh tiếp chuyện” Vũ Hàn cầm sách giáo khoa đi ra cửa.

“Vũ Hàn, cậu đi đâu?”

“Đi dạy học! Đám nhóc kia chỉ sợ là đã ầm ỹ ngất trời rồi”

“Thế thì cậu đi nhanh đi, tớ bây giờ không có tiết, đang định ở lại tiếp tục nhớ người trong mộng”

Vũ Hàn lắc đầu, cười rời khỏi văn phòng.

Vũ Hàn bước vào cổng lớn của bệnh viện Tường An, đi về phía phòng bệnh thường. Chị dâu Lăng Niệm Trúc hai ngày trước sinh hạ được một bé gái, bây giờ vẫn đang ở bệnh viện tĩnh dưỡng.

“Hi, Niệm Trúc, chị có khỏe không?” Vũ Hàn mở cửa phòng bệnh, kéo ghế dựa ở bên giường ngồi xuống.

“Vô cùng…” Niệm Trúc cố tình kéo dài âm cuối. “Thảm!”

Vũ Hàn cười khanh khách không ngừng.

“Lời này trăm ngàn lần đừng cho anh trai em nghe được, nếu không hắn sẽ thay chị làm thịt hết những nhân viên liên can đến ca đỡ mất. Chị không biết chứ, lúc chị vào phòng sinh, hắn chút nữa đem cái sàn ở trước phòng sinh ra mà đạp phá, sau đó không ngừng tự trách mình đã khiến chị phải chịu thống khổ như vậy, còn nói trước kia hắn nên học phụ khoa, mới có thể cùng chị… đồng cam cộng khổ.”

Vẻ mặt Vũ Hàn viết mấy chữ “vô phương cứu chữa”, dáng vẻ bi thảm. “Nói thật, em tới giờ chưa từng thấy nam nhân nào khoa trương như thế, nếu có thế thay đổi người sinh con, em dám cam đoan hắn sẽ chọn để mình sinh!”

Trên mặt Niệm Trúc hé ra nụ cười ngọt ngào nhè nhẹ .“Thư Hoài là một người đàn ông tốt”

“Hai người thảo luận gì thế? Cho anh một chân tham gia được không ?” Giọng nói tao nhã của Sở Thư Hoài vang lên ngoài cửa. Đi tới bên giường, hắn cúi đầu hôn nhẹ lên môi Niệm Trúc, sau đó ngồi xuống cạnh giường ôm lấy vai nàng.

Vũ Hàn ở một bên nhìn, lên tiếng kháng nghị. “Uy, mấy người không để ý đến ai mà cứ tự nhiên thân mật, không sợ làm đau lòng kẻ đơn thân chiếc bóng như em sao?”

Sở Thư Hoài nửa điểm áy náy trên mặt cũng không có. “Dù sao với em cũng đã thành thói quen rồi, bệnh lâu ngày cũng sẽ khỏi thôi!”

Vũ Hàn trừng đôi mắt ngập nước lên án. “Uy, Sở Thư Hoài, anh vong ân phụ nghĩa quá đấy! Nếu không có tiểu muội này, hôm nay hai người có thể ở chỗ này mà liếc mắt đưa tình, lấy mấy việc buồn nôn ra thành thú vị được sao?”

“Thất kính, thất kính! Vi huynh ta lúc nào cũng biết ơn muội mà, nhưng không biết đại ân nhân muốn ta báo đáp như thế nào?”

Vũ Hàn còn chưa đáp, Niệm Trúc đã chớp thời cơ, cùng Thư Hoài người tung kẻ hứng. “Cái này còn phải hỏi sao? Tất nhiên là đúng bệnh mà bốc thuốc, sớm tìm cho Vũ Hàn một vị lang quân như ý a!

“Chí lí, nhưng mà…” Thư Hoài trầm ngâm trong chốc lát. “Muốn đi đâu tìm được nam nhân “hy sinh thân mình”, có tình cảm vĩ đại, sâu đậm đây ? Thực hao tổn tâm trí a!”

“Nói cũng phải! Trên đời có nam nhân nào lại cam chịu ủy khuất, hy sinh to lớn…”

“Mấy người im đi cho ta!” Vũ Hàn tức khí gào lên. “Giải thích rõ ràng xem nào, cái gì mà “Hy sinh thân mình” ?”

“Là người sẵn sàng xuống địa ngục” Thư Hoài miễn cưỡng trả lời.

Thân là anh ruột mà Sở Thư Hoài lại nói ra loại lời này thì thật đúng là vô cùng đáng giận, không thể tha thứ được.

“SỞ ──THƯ── HOÀI!” Vũ Hàn căm giận quát.

Nàng đang định phát tác thì một âm thanh trầm thấp mê người vang lên. “Bên trong khai chiến sao? Chiến hỏa vang trời, tràn ngập toàn mùi thuốc súng…?” Lăng Mạnh Tiều đẩy cửa, lập tức phát hiện ra điều không đúng. “Ây da! Hình như mình đến không đúng lúc thì phải.”

“Vậy sao còn tới chịu chết?” Vũ Hàn chuyển hướng công kích về phía hắn.

Không để ý cơn tức giận của nàng, hắn tự nhiên thong thả ngồi xuống.  “Cô nương đứng nóng giận như vậy, cẩn thận sau này lại gả không được.”

“Ảnh hưởng gì đến anh?” Nàng phẫn nộ cãi lại. “Anh già cả rồi, tận ba mươi hai tuổi còn không khẩn trương, thì em việc gì phải lo lắng?”

Lăng Mạnh Tiều mà ở cùng một chỗ với Vũ Hàn thì lúc nào cũng là đối chọi gay gắt, có khi còn bốc hỏa. Vũ Hàn không chịu thua, còn Mạnh Tiều lại đặc biệt thích trêu nàng, kết quả là toàn khiến Vũ Hàn nổi trận lôi đình.

“Lần đầu có nhân nghĩa mà đứng chi năm nam nhân vì   “lão nhân gia” ngươi rất đáng yêu” (*).  Mạnh Tiều không phản bác mà còn ngả người về phía nàng, nở nụ cười chói mắt làm Vũ Hàn thiếu chút nữa ngây người ra nhìn.

Niệm Trúc cùng Thư Hoài nhìn nhau, trong mắt thầm trao đổi: “Có lẽ nên suy nghĩ về cặp này một chút!!”

“Bỏ cái mặt ghê tởm của anh tránh xa em ra một chút!” Vũ Hàn cố làm mặt lạnh, mà đôi má lại thấy nóng lên.

Lại là một kiểu câu mà hắn ít khi được nghe. “Nếu em nói: “Các hạ làm ơn dời gương mặt tuấn dật ra một chút” thì anh mới cảm thấy lo lắng đấy.”

“Anh đúng là không phải loại tự kỷ bình thường!” Nàng đứng lên khỏi ghế, nhưng có đánh chết nàng cũng không thừa nhận rằng Mạnh Tiều dựa gần vào nàng quá, khiến đầu óc nàng phần nào hỗn loạn, trong lòng rung động một trận.

“Là tự tin, không phải tự kỷ.”

“Anh không chỉ tự cao tự đại làm người khác chịu không nổi, mà da mặt anh cũng có độ dày không thể khinh thường.”

“Cảm ơn đã khen”. Rốt cục cũng là một kiểu khen da hắn mà.

Từ khi còn trong bụng mẹ đến giờ, chưa từng gặp qua nam nhân không biết xấu hổ như vậy. Vũ Hàn thoáng nghĩ.

“Anh đắc tội với em à? Nếu không sao em lại có bộ dạng như sắp phun lửa thế kia!?”  Hắn làm vẻ mặt vô tội.

Càng như vậy, Vũ Hàn càng cảm thấy mình giống như con trâu nhỏ bị hắn thả sức trêu đùa, thực uất ức a!

Niệm Trúc thông minh nép vào lòng Thư Hoài cười trộm, Thư Hoài thì quang minh chính đại mở miệng cười to.

Cả một đêm, Mạnh Tiều như mèo vờn con chuột nhỏ Vũ Hàn, nàng tức giận đến mức thiếu chút nữa giơ chân đạp hắn. Nếu ánh mắt có thể giết người, chỉ sợ là Mạnh Tiếu đã sớm “bỏ mạng”!

Một lát sau, khi Vũ Hàn chuẩn bị về nhà, Niệm Trúc nói: “Ca, anh đưa Vũ Hàn về nhé!”

“Anh?” Mạnh Tiều vờ ngây ngô chỉ vào chính mình.

“Đúng vậy, đã trễ thế này, nữ nhân đi đường một mình rất nguy hiểm.”

Thư Hoài nói thêm vào: “Chấp nhận số mệnh đi, anh không vào địa ngục thì còn ai nữa?”

Mạnh Tiều nghe ra ý tứ của Thư Hoài, nói: “Đừng có mơ tưởng, Sở Thư Hoài, em đừng mong anh sẽ là cái người ngu ngốc “hy sinh thân mình” kia!”

“LĂNG MẠNH TIỀU!” Chẳng lẽ nàng lại không biết họ đang nói gì. “Em mới không cần anh đưa về!”

“Đừng kích động, nói thật ra, anh cũng không yên tâm để em về nhà một mình.” Khó lúc nào thấy Mạnh Tiều thân mật như vậy.

Quá muộn, nói vậy cũng chẳng thể khiến Vũ Hàn cảm kích. “Không cần anh quan tâm.”

“Không, đừng hiểu lầm, anh không phải lo lắng cho em, anh là lo lắng cho tên mắt mù nào đó…”

Niệm Trúc và Thư Hoài chợt cùng cười ra tiếng. Còn nàng giận không nói nên lời.

“Anh… Xuống địa ngục đi!” Nàng tức giận chạy ra cửa, bỏ đi.

Niệm Trúc gắng nín cười. “Trời ơi, anh… Anh đem cô ấy ra làm trò đùa à!

“Anh phải đi tìm con nhóc đang phát hỏa kia, nếu không,thực sự xảy ra chuyện gì thì nguy.” Mạnh Tiều vội vã mở cửa đuổi theo.

Hai người ở lại nhìn nhau đúng ba giây, lại lần nữa cất tiếng cười to.



    Vũ Hàn bước ra cổng bệnh viện, trong lòng còn không ngừng nguyền rủa tên trời đánh Lăng Mạnh Tiều.

“Vũ Hàn” Một chiếc xe màu đen dừng lại bên người nàng, Mạnh Tiều hạ cửa kính xe xuống. “Lên xe đi!”

“Anh bảo em lên xe thì em phải ngoan ngoãn lên xe sao?” Vũ Hàn xoay người, nổi giận đùng đùng.

“Đại tiểu thư, anh sai rồi, anh không nên nói những lời như vậy, anh thành tâm xin lỗi em, được không?”

“Hừ!” Nàng vẫn còn chưa xuôi.

“Sở Vũ Hàn, có phải em quá hẹp hòi không, anh đã nhận lỗi rồi, em còn ghi hận?”

“Không phải!”

“Thế sao không dám để anh đưa về nhà? Hay là… Sợ mình nhịn không được, đem lòng yêu thương nhung nhớ anh?” Đôi mắt hắn thâm trầm chăm chăm nhìn nàng, có tia phát sáng khác thường.

“Có chuyện như vậy mới lạ! Lên thì lên, sợ anh chắc?” Vừa ngồi lên xe, nàng mới phát hiện ra hình như mình bị người ta dùng chiêu khích tướng, hơn nữa còn bắt gặp nụ cười kì quái chợt lóe lên rồi biến mất của hắn.

Nàng lên án: “Anh thực gian sảo!”

Là em quá ngốc! Chút nữa thì thốt ra lời này. “Đó là ưu điểm lớn nhất của anh”.

Vũ Hàn im lặng, không thèm để ý tới cái tên làm nàng hộc máu. Mạnh Tiều cũng không nói gì nữa, chăm chú vào lái xe.

Không biết từ lúc nào, ánh mắt Vũ Hàn đã dừng lại trên khuôn mặt nghiêng hoàn mỹ của Mạnh Tiều.

Hắn có ngũ quan đầy vẻ cương nghị, con ngươi sáng ngời mà sâu thẳm, đôi môi luôn có chút thản nhiên, nụ cười lạnh càng làm tăng thêm phong thái lỗi lạc xuất chúng, hương vị cuồng ngạo không gì kềm chế được. Hắn tuyệt đối đủ sức chiếm được trái tim nữ nhân chưa kịp đề phòng!

Trời ạ! Hắn thật sự là nam nhân xuất chúng của xuất chúng! Vũ Hàn âm thầm tán thưởng trong lòng.

Hắn và Sở Thư Hoài khác nhau hoàn toàn. Thư Hoài là loại nam nhân thanh tao nho nhã, trầm ổn mà phúc hậu, toàn thân tỏa ra dáng vẻ thư sinh mê người. Lăng Mạnh Tiều lại là loại nam nhân phóng túng không gì kềm chế được, lạnh lùng đến mê hoặc, hắn vừa như cuồng phong, lại vừa giống mặt trời nóng bỏng, làm người ta không tự chủ mà bị hắn hấp dẫn.

Vũ Hàn thập phần rõ ràng hắn không thể là đối tượng thật sự của mình, thần thái bất cần đời kia nhắc nhở nàng: Hắn là kẻ nguy hiểm!

Nhưng, nàng không tự chủ được, nghĩ, nếu giờ phúc này hắn cầu hôn nàng, nàng nhất định không chút do dự mà đồng ý.

Lúc sau ý thức được độ hoang đường trong suy nghĩ ấy, nàng không khỏi kinh hãi!

Hỏng rồi, chẳng lẽ nàng đã bị Văn Nhã Kỳ tẩy não!?

Mạnh Tiều đỗ xe trước cửa nhà nàng, quay đầu nhìn Vũ Hàn bên cạnh,vừa vặn gặp ánh mắt còn chưa kịp dời khỏi khuôn mặt hắn.

Khóe miệng hắn thoáng hiện một nét như cười như không, thực đáng ghét. Trêu tức nhìn nàng: “Em ngắm anh sao?”

Bị nói đúng tim đen, mặt Hàn Vũ đỏ lựng lên, giở giọng nửa như tức giận: “Không biết anh còn thiếu bao nhiêu xấu hổ, người ta còn đang lo xem về nhà tẩy mắt như thế nào đây!”

“không biết nữ nhân vừa rồi mê đắm nhìn chằm chằm anh, như ‘ước gì ăn được’ là ai nhỉ?” Đôi mắt trong trẻo như sao lóe ra ý cười càng sáng lạn.

Vũ Hàn trừng mắt, nếu không phải nàng rất tự chủ, e là đã sớm vung một cú đấm vào gương mặt tuấn tú bao người thèm muốn kia.

“Nếu có cơ hội, em nhất định muốn biết kiếp trước anh có đáng ghét như bây giờ hay không, không biết xấu hổ, còn làm người khác chán ghét!” Có phải kiếp trước nàng còn nợ hắn cái gì, đến nỗi kiếp này làm nàng bị hắn trêu trọc như vậy!

“Anh nói chúng ta ăn ý tuyệt hảo em còn không tin, anh từng nghĩ, liệu chúng ta kiếp trước có phải là đôi uyên ương nhân gian người người ca ngợi, vận mệnh phu thê đời đời kiếp kiếp.”

Thái độ Vũ Hàn nhìn hắn hồi lâu như nhìn đứa trẻ thiểu năng trí tuệ, rồi đột nhiên hỏi hắn một câu: “Em hỏi anh, một cộng thêm một là bao nhiêu?”

Mạnh Tiều sửng sốt một chút, bọn họ nói sang vấn đề toán học từ khi nào thế? Tuy rằng không ró dụng ý của nàng, Mạnh Tiều vẫn ngoan ngoãn trả lời: “Là hai!”

Vũ Hàn thở ra. “Đúng rồi, vẫn rất bình thường, nhưng sao anh có thể nói ra lời nói mà ngay cả loại ngu ngốc cũng cảm thấy tức cười và ngu xuẩn như vậy?”

Mạnh Tiều cứng đờ người, rồi cao giọng cười to. “Em thật đáng yêu, anh phát hiện ra mình càng lúc càng thích em.”

Nàng cười nhạt. “Đáng tiếc em không thích anh, anh chẳng đáng yêu chút nào!”   “Vậy ư? Tình ý trong ánh mắt em lại cho anh biết, em nói không thực lòng nga!” Hắn tặc tặc lưỡi cười.

Nàng thở dài thật mạnh, giọng gần như bất lực: “Lăng Mạnh Tiều, em tuyệt đối dám khẳng định kiếp trước chúng ta kết thù không nhỏ.”

“Hẳn ý em là kết tình duyên oan trái.” Hắn ‘ẩn tình đưa tình’ nhìn nàng, cố gắng khống chế ý cười chỉ trực tán loạn trên mặt.

Trời ạ! Nàng chỉ có thể thầm kêu trời… “Con người ta đáng buồn nhất là chuyện gì anh biết không? Nói cho anh hay, đó là quá lừa mình dối người và không tự biết mình là ai, anh trùng hợp lại phạm vào cả hai điều. Mà em, sống hai mươi ba năm, sai lầm lớn nhất chính là quen biết anh! Nếu trước lúc quen anh một giây, sinh mệnh anh có thể biến mất từ đó trở đi, em sẽ khóc lớn dâng nước mắt cảm tạ trời xanh ban ân.”

“Nha, tan nát cõi lòng anh, uổng công chân tình của anh đối với em, mối tình thắm thiết, cố chấp cuồng dại, em lại nhẫn thân thương tổn anh như vậy, sao mệnh anh lại khổ thế này! Oa!” Hắn “thê lương bi ai” kể, khóc không ra nước mắt, làm Vũ Hàn nghe xong phải trợn mắt.
“Thần kinh!” Nàng lườm hắn một cái, mở cửa xe.
“Em thực sự “vứt bỏ” anh như vậy?” Hắn hỏi ai oán.
Ai, tên này bệnh cũng không nhẹ! Được rồi, nhìn hắn đáng thương, quay đầu lại, nàng lấy vô hạn cảm thông vỗ vai hắn. “Tiểu bằng hữu, ngoan ngoãn nghe lời, trở về sớm một chút, đến giờ uống thuốc rồi.”
Mạnh Tiều cuối cùng nhịn không được, bật ra một trận cười. “Cảm ơn dì quan tâm, ta sẽ nghe lời làm bé ngoan, hẹn sớm gặp dì.” Trước khi nàng kịp phản ứng, hắn nhanh chóng hôn lên má nàng một cái, sau đó lập tức đạp ga, thoát đi khỏi hiện trường.
Vũ Hàn ước chừng đứng sững mất ba mươi giây, khi lấy lại tinh thần, cả hai má đã phấn hồng ── là đỏ bừng hay là phấn hồng? Ai biết?
LĂNG ── MẠNH ── TIỀU! Nàng căm tức hét lên, mà Mạnh Tiều, đã sớm chuồn mất.

Vũ Hàn đẩy cửa phòng khách, thấy cha nàng vẫn đang ngồi trên ghế sô pha đọc báo. “Cha, người còn chưa ngủ nha!”
Sở Mộ Phong buông tờ báo xuống nói: “Bảo bối của ta còn chưa về nhà, ta làm sao có thể an tâm đi ngủ đây?”
Nàng ngồi xuống bên cạnh, nũng nịu ôm lấy cổ cha, y như cô con gái nhỏ ngây thơ. “Cha, con biết chỉ có người là tốt nhất, Tiểu Hàn yêu người nhất!”

“Làm trò, nha đầu nhà ngươi sao lại làm cái bộ dạng này với cả người cha già của mình thế?” Sở Mộ Phong yêu chiều nhéo nhéo mũi nàng.
“Đó là bởi vì con gái người chẳng được ai hỏi thăm, ngay cả ruồi muỗi bên cạnh cũng chẳng có. Đành phải thật giả lẫn lộn, lấy cha ra để an ủi nỗi cô quạnh trong lòng a!”
“Phải vậy không? Phùng Gia Huân đâu?”
“Hắn?” Vũ Hàn nhíu nhíu mày.  “Cha, anh ta và con một chút… Không, nửa điểm quan hệ cũng không có! Anh ta là giáo viên toán của học sinh lớp con, chỉ như thế mà thôi.”
“Nhưng mà người ta lại không nghĩ như vậy nga! Ngẫm lại, người ta có bằng Thạc sĩ, nhất định là chịu thiệt khi chỉ đi làm một giáo viên toán tiểu học bỏ đi, lại đối với con vô cùng ân cần, lũ nhóc kia chẳng phải là gần quan được ban lộc sao?”
“Cha, người đừng nói bừa, hắn chỉ là… chỉ là thường cùng con bàn về vấn đề học trò trên lớp, lại có vẻ hợp làm bạn chơi thân của con, chứ đâu phải như người nghĩ.” Vũ Hàn lắp bắp giả thích.
“Đúng vậy, hắn chẳng mấy khi nói chuyện với ai, lại chơi thân cùng con. Không tiện đường với ai, nhưng lại tiện đường với con, có thể thường ‘thuận đường’ đưa con về nhà.” Sở Mộ Phong tặc tặc lưỡi nói.
“Cha” Vũ Hàn thực sự nóng nảy, vội vàng giải thích. “Cha hiểu lầm thật rồi, con với anh ta thực sự chỉ có tình đồng nghiệp, hắn đối với con thế nào con không biết, nhưng con tuyệt đối không sinh ra cảm tình nào đặc biệt với hắn cả, điều này con có thể cam đoan với cha.”
“Con khẳng định sẽ không nảy sinh tình yêu với hắn?”
“Anh ta là người đàn ông không tồi, từ góc độ nào thì xem ra cũng là người đáng để kết giao, nhưng lại chẳng làm lòng con xao động chút nào. Trực giác cho con biết, hắn không phải là người con chờ đợi.”
Ông nhẹ vuốt tóc nàng. “Có thể tìm được nam nhân khiến mặt hồ trong lòng con cuồn cuộn nổi lên ngàn đợt sóng trắng sao?”
Trong đầu Vũ Hàn hiện lên một gương mặt lạnh lùng anh tuấn, nàng cả kinh, lắc đầu thật mạnh, bóng dáng này không nên xuất hiện trong đầu nàng bây giờ.
“Con gái a, cẩn thận rớt mất đầu đấy, không phải thì thôi, kích động như vậy làm chi?” Ông nghiêm mặt, nụ cười trên môi biến mất. “Tiểu Hàn, nếu không có cảm giác với Phùng Gia Huân, thì phải nhanh chóng nói rõ với hắn, để càng lâu thì tổn thương của hắn sẽ càng nặng, biết không?”
Nhìn sự thận trọng của cha, nàng không khỏi cười một tiếng. “Cha, người lo lắng vô cớ rồi, người ta đối với con đâu có tỏ ra điều gì thái quá, có lẽ hắn chỉ coi con là hằng hữu. Xem bộ dạng khẩn trương của người kìa…”
“Trên thế gian làm gì có nam nhân nào lại hao tổn nhiều tâm tư và thời gian như vậy chỉ vì một ‘bằng hữu’ ?” Sở Mộ Phong thầm cười đứa con bản tính thật thà của mình.
“Cha!” Vũ Hàn có chút thất thố kêu.
“Được rồi, được rồi, ta không nói nữa. Con luôn rất tự chủ, ta nghĩ con nhất định sẽ có cách giải quyết chuyện của mình. Bao gồm cả vị nhân huynh từ trên trời rơi xuống, thường làm con bốc hỏa ấy.” Sở Mộ Phong nói có chút ẩn ý.
Vũ Hàn khiếp sợ nhìn cha. “Cha, người nói cái gì vậy?”
Sở Mộ Phong bật cười. “Sao, con nghĩ ta thực sự không nhìn ra con gái mình có tâm sự?”
Vũ Hàn chỉ có thể yên lặng cúi đầu, không nói gì để chống đỡ.
“Con gái, nếu con thật sự gặp được người đàn ông làm mình rung động, thì nhất định phải nắm chắc lấy, đừng để bản thân mình sau này hối hận, biết chưa?” Lời nói của ông đầy thấm thía.
“Vâng” Nàng vì sao đột nhiên lại nghĩ đến Mạnh Tiều? Thật không hợp lí chút nào.
Điểm trên má bị hắn hôn lúc nãy bất giác nóng lên, cái nóng từ đôi má phấn hồng, lan tràn toàn thân

(*) Cái này mình không hiểu lắm, bạn nào biết giúp mình nha!  ^^

 
Để lại bình luận

Posted by on 4 Tháng Mười Hai, 2011 in Giai nhân sa lưới

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: